Suốt một tuần lễ chung gối chung chăn mà đêm nay lại thiếu vắng Nam Sa nên bụng dạ ả bồn chồn lắm, lăn đi trở lại mãi chẳng tài nào an giấc.
Chiếc giường này vốn là nơi thân thuộc nhất để nghỉ ngơi nhưng rốt cuộc đêm nay nó cũng không thể khiến Dạ Lý thoải mái dẫu chỉ một phần nho nhỏ. Xoay tới xoay lui, đôi cánh tay vẫn còn ran rát chạm vào đâu cũng toàn là khoảng trống, không còn hơi ấm ngỡ đã thành quen, chăn chiếu sao mà cô tịch quá.
Không được, cứ thế này ả sẽ trắng đêm mất!
Lật đật xỏ guốc đi ra nhà sau, chỗ đám gia nhân đang ngủ, ả ngang nhiên lật mùng con bé ba lên, nó đang yên ổn say giấc thì đột ngột bị đánh thức, hoảng hồn toan gào thét.
"Câm ngay! Sao cái miệng mày như hoả lò vậy?"
"Ơ c..cô hai, sao giờ này cô còn chưa ngủ mà xuống đây tìm con? Ở đây muỗi mồng lắm, nó chích cô bây giờ."
Bé ba cũng chẳng phải tốt lành gì, chỉ là nó mong Dạ Lý mau mau đi ngủ để mình còn được nghỉ ngơi, chứ bằng như cả ngày hôm nay bị cô hai sai lên biểu xuống đã vậy phải nghe tiếng nặng lời nhẹ cộc cằn, nó mệt mỏi quá rồi.
"Tao ngủ không được, mày lên trên buồng ngủ với tao."
"Hả?! Cô hai nói chi ạ?"
"Tao biểu mày lên buồng ngủ với tao, đi nhanh không tao đập chết tươi bây giờ."
Dạ Lý hung hăng đe doạ.
Con bé ba dụi mắt không hiểu gì hết ráo nhưng chủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-ai/2677075/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.