Vào thời điểm chuẩn bị đi ngủ, hai người lại đối diện cùng sự khó xử khác. Nhìn tấm chiếu manh duy nhất nằm trong lều rồi lại vô thức nhìn nhau, không kiềm được mà phát sinh chút bối rối.
"Ta ngủ bên ngoài."
Thuyết Hoan vươn tay kéo tấm vải rách toan định trở gót đi ra phía gốc cây thì đột nhiên bị An Tư nắm tay níu lại.
"Ở đây đi."
"Không muốn."
Mấy ngón tay An Tư khẽ siết.
"Chúng ta cũng không phải chưa từng chung chăn gối."
"Nhưng bây giờ không muốn."
Thuyết Hoan giật tay, lạnh lùng bước ra khỏi túp lều tranh đến bên đại thụ trải tấm vải rách ra nằm xuống, bỏ lại An Tư đau lòng đứng đó nhìn nàng.
Hoàn nguyên, thật sự khó khăn đến vậy ư?
...
Đêm càng về khuya sương giăng càng đậm, nếu không phải vì là người Mông Cổ vốn quen với cuộc đời rày đây mai đó du mục thì một nữ nhân như Thuyết Hoan phải nằm trên đất lạnh nhất định sẽ chịu không nổi.
Chỉ là khi nàng đang ngủ thì có chút sự việc xảy ra.
Giữa đêm, một bóng đen mon men nhích từng bước ngắn đến chỗ nàng, nhưng hễ nàng hé mắt ra nhìn thì bóng đen ấy lập tức đứng yên bất động, cứ như "nó" nghĩ chỉ cần "nó" đứng yên thì sẽ không bị nàng phát giác vậy.
Thuyết Hoan chẳng rảnh rỗi để ý nhiều, nàng xoay lưng về hướng bóng đen tiếp tục ngủ. Thấy nàng ngó lơ, "nó" lại tiếp tục tiến lên, rốt cuộc đến sát bên nàng.
Chưa dừng lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-tam-ke/3363702/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.