Con đường xuống núi có muôn tiếng chim ca, tấu lên cung điệu núi rừng làm hân hoan thêm cõi lòng An Tư ngày hôm nay.
Hoan nhi, rốt cuộc đã chịu tiếp nhận nàng rồi, có phải không?
Tay ôm cún bông, An Tư len lén ngó mắt nhìn sang Thuyết Hoan. Nàng ấy vẫn cao ráo vững chãi như vậy nhưng bây giờ không cần nữ cải nam trang thì liền lộ ra nhiều nét mềm mại nữ tử hơn hẳn. Trên gương mặt vẫn phảng phất anh khí ấy, chỗ đường chân mày lại có một vết sẹo cắt ngang, mờ mờ nhưng khiến An Tư không khỏi chua xót.
Từ sau đêm ly biệt, Thuyết Hoan đã phải gánh chịu bao nhiêu vết thương nông sâu, An Tư vừa muốn biết lại không dám biết, chỉ sợ biết rồi chỉ có thể dùng nước mắt rửa mặt.
"Ngươi lại làm sao thế?"
Thuyết Hoan không nhìn nhưng tường tận hết sự trầm ngâm của nàng.
"Thiếp nghĩ chút chuyện thôi".
Thuyết Hoan gật nhẹ cũng không muốn hỏi thêm.
Hai người cứ vậy lặng lẽ đi bên cạnh nhau, đường xuống núi dường như cũng không còn xa xôi nữa.
...
Ầm!
Thuyết Hoan đem con sài lang trên vai hất xuống mặt bàn, lão bản như thường lệ vẫn là co vai rụt cổ tiếp nhận cuộc giao dịch bất đắc dĩ này.
"C..cô nương, dùng con dã lang này có thể đổi được ba đấu rượu gạo, hôm nay còn có rượu Hoa Tiêu, nếu cô muốn thì có thể đổi hai bình Hoa Tiêu".
Dứt lời, lão bản bụng phệ lấm lét nhìn sang An Tư đang ôm cún bông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-tam-ke/3363703/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.