Trong một khoảnh khắc thoáng qua, Thuyết Hoan nhận ra mình đã vui khi lại nhìn thấy An Tư. Nhưng rất nhanh niềm vui đã bị nỗi giằng xé lần nữa chiếm trọn, nàng quay mặt sang hướng khác như để lảng tránh đối phương và lảng tránh cả trái tim mình.
"Đã bảo ăn xong rồi thì đi cho khuất mắt ta mà?!"
Thuyết Hoan gay gắt.
"Đi đâu? Nàng là nhà của thiếp thì thiếp có thể đi đâu?"
Đáng giận thật, cũng chính vì những lời ngon tiếng ngọt này mà nàng nhận lãnh một nhát đâm chí mạng. Nay nàng ấy vẫn còn có thể thốt ra nữa hay sao? Định giả trá dối lừa nàng điều gì nữa đây? Nàng còn điều chi để An Tư phá hủy nữa đâu...
"Ngọt ngào bấy lâu đã đủ rồi, giờ ta chẳng còn gì để ngươi tính kế nữa đâu, không cần thiết ngọt ngào với ta."
Quả nhiên, Thuyết Hoan vẫn khắc sâu chuyện cũ đó, cũng phải thôi, vì nó để lại hậu quả quá nặng nề, mặc dù ngược lại nó cũng mang tới thái bình cho muôn dân.
"Nàng biết rằng khi ấy chúng ta đều không có quyền lựa chọn mà?"
An Tư thấp giọng, đã thu lại nụ cười, vẻ mặt phảng phất nét ưu tư ôm đống cành khô đặt vào một góc cạnh lều tranh, lại nói tiếp.
"Cành khô này tối nay có thể chụm lửa, nàng có gạo không? Để thiếp nấu cơm."
Thuyết Hoan chăm chú nhìn vào An Tư, nàng ấy cũng nhìn lại nàng, một khoảng lặng tự dưng sinh ra giữa cả hai.
Hồi sau, Thuyết Hoan là người lên Tiếng trước.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-tam-ke/2817521/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.