"Chúng ta làm vậy có nhẫn tâm quá không? Tiểu công chúa sẽ buồn lắm."
Ba người Dương Độ, Ngoạ Tuyết Tử và Lam Tuyền đứng trong góc tối âm thầm nhìn theo chứng kiến tất cả cảnh tượng Thuyết Hoan trở lại đá bay tên háo sắc bế An Tư đi mà Lam Tuyền ẩn ẩn cảm thấy tội lỗi.
"Chúng ta cũng không ác ý, tỷ xem, nhờ vậy mà Thuyết Hoan đã chịu quan tâm tiểu công chúa lần nữa. Không nhẫn tâm thì khó hàn gắn họ."
Đây là diệu kế của Ngoạ Tuyết Tử, nàng biết Thuyết Hoan ngoài mặt lạnh lùng nhưng căn bản đời này khó mà từ bỏ An Tư, chỉ là phải dồn hai người vào đường cùng không còn nơi nào nương náu thì họ mới chịu bỏ qua quá khứ, chăm sóc lo toan, để cho đối phương nương tựa vào mình lần nữa.
Nhưng dẫu vậy, Lam Tuyền vẫn không khỏi bật ra tiếng thở dài.
Sau mọi sự đã qua, nàng cùng Tiểu Thi vậy mà lại đời này vô duyên hội ngộ.
"Họ bên nhau rồi, chúng ta đã xong việc, giải tán thôi."
Hai nữ nhân nhìn sang Dương Độ, người duy nhất im lặng quan sát An Tư từ nãy đến giờ không thốt nửa lời.
"Tướng quân dự định thế nào?"
Lam Tuyền hỏi.
"Tại hạ vốn là người giang hồ được chiêu mộ về dưới trướng Nguyên triều góp sức, nay nhìn tình cảnh trước mặt mà cảm thấy thế sự không khác nước chảy bèo trôi, tranh đoạt một đời rốt cuộc thiên hạ cũng không sánh qua nổi chữ tình nên quyết định từ bỏ mũ giáp trở về với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-tam-ke/2817523/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.