Người mà An Tư ngày đêm thương nhớ rốt cuộc hôm nay cũng đã gặp lại, nàng ấy ở ngay trước mặt nàng, dù chỉ nhìn thấy bóng lưng nhưng sự hoài niệm là không thể kiềm chế.
Mi mục An Tư buông rũ, lệ tình vô thức khẽ rơi, nàng vươn tay muốn ôm lấy cố nhân nhưng nàng ấy dường như cảm nhận được mà lập tức tránh né.
Một cái xoay người liền cùng An Tư mặt đối mặt nhìn nhau.
Dung nhan cố hữu ập vào mắt mình, vừa lạ lại vừa quen. Trên gương mặt thân thuộc ấy là vết lấm lem cát bụi, ngay chân mày bị cắt một đường sẹo mờ nhạt, hợp cùng với mâu quang đã trở nên lãnh đạm vô hồn, nhìn qua là một nữ tử đáng sợ khiến người muốn tránh xa.
Hít vào một hơi thật sâu cố nén cơn nghẹn ngào nhưng chất giọng vẫn không giữ được mà vô thức run run, An Tư gắng gượng nở ra nụ cười thê lương nhất thiên hạ, đem nó trao tặng Thuyết Hoan thay cho nụ cười bá mị khuynh thành năm cũ.
"Hoan nhi..."
Chợt, cánh môi khô nứt của Thuyết Hoan khe khẽ cong lên, bằng thanh âm trầm khàn do chước tửu vô độ mà nói.
"Ngươi gọi ai? Thoát Hoan hay là Thuyết Hoan?"
An Tư mím môi, mấy ngón tay siết chặt vạt áo, đáp.
"Thiếp gọi nàng, gọi...Thuyết Hoan của thiếp."
Đoạn, nàng bật cười, giọng điệu đắng cay chua chát.
"Ngươi không có tư cách."
Dứt lời, Thuyết Hoan quay lưng toan định rời đi, ngờ đâu An Tư thấy vậy liền vội vã ôm chặt lấy nàng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-tam-ke/2817524/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.