Thời gian cứ thế thấm thoắt thoi đưa, ước hẹn Hàng Châu chỉ còn lại 3 ngày, mà An Tư và Dương Độ cũng đã đến gần địa phận Hàng Châu lắm rồi.
Ngày qua ngày, tâm tình An Tư càng nôn nóng như thiêu như đốt, nàng mỗi đêm đều khấn nguyện thiên công xin cho gặp được Thuyết Hoan nơi tửu lâu ấy, xin cho nàng ấy vẫn an yên vô sự, An Tư nguyện ý đánh đổi tuổi thọ lẫn xuân xanh chỉ để cầu cho Thuyết Hoan một chữ lành.
Ngày nhập thành, nàng nóng lòng đến nỗi chui ra khỏi xe ngựa ngồi bên cạnh Dương Độ để nhìn cho rõ xung quanh, hy vọng tìm thấy dáng dấp cố nhân đang lẩn khuất giữa nhân sinh ngàn vạn. Có rất nhiều người ngang qua trông thấy An Tư thì không khỏi trầm trồ, lại như xưa, mặc dù bây giờ nàng ăn vận đạm mạc nhưng khí tức cùng dung mạo là tuyệt đối thiên thành. Những người qua lại lén lút chỉ trỏ luận bàn, khó tránh kéo theo Dương Độ vô ý rơi vào trong lời đàm thoại nhân gian.
"Kia là cô nương nhà ai, sao lại xinh đẹp đến vậy chứ?"
"Hình như là thê tử của nam nhân đang quất ngựa."
"Không phải đâu, chắc là tiểu muội của hắn đấy."
"Phi phi! Ta cảm thấy họ là một cặp tình nhân yêu nhau mà không được tán thành nên lên đường bỏ trốn khỏi gia trang thì có."
Ôi thôi có biết bao nhiêu lời suy đoán, đáng sợ nhất chính là miệng lưỡi thế gian.
An Tư từ sớm đã vẽ ra hình dạng tửu lâu nọ cho Dương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-tam-ke/2817525/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.