Kể từ hôm ấy, trên đời này đã không còn ai gọi là An Tư công chúa hay Thoát Hoan vương tử, hai cái tên này ở trong sử sách là nhân vật nhạt nhòa, người lướt qua rồi không vấn vương ở lại, có chăng gặp vài kẻ hảo tâm thì dừng tại trang sách đôi ba giây phút tặc lưỡi cảm thán ít lời rồi cũng sang trang. Cùng với lịch sử, họ trở thành liệt nữ và tặc tử, người nhớ người quên, người không quan tâm để ý, cũng chẳng nổi danh đến mức trở thành truyền kỳ lưu truyền nhân gian để trong lúc trà dư tửu hậu còn được mang ra nhắc nhớ.
Họ cứ như vậy, chỉ còn là vài nét mực loang.
Chuyện của An Tư và Thoát Hoan là liên hôn chính trị, cùng với chiến sự đã kết thúc từ lâu, ai đúng ai sai đều hóa ra thiên cổ. Những người năm xưa ở trong câu chuyện ấy đã sớm luân hồi lưu lạc, ly loạn khắp nhân gian, chỉ có tiểu sử về họ là còn ở lại mặc cho hậu thế khen chê đàm luận.
Dù ai thắng ai bại đều chỉ là ván cờ lịch sử, ai đúng ai sai đều chỉ là con cờ thiên mệnh.
Trôi qua cả rồi...
Nhưng
Tình kiếp của An Tiểu Tư và Hoan nhi thì chưa bao giờ kết thúc.
...
Trong quán trà bên đường, có người nhi nữ nọ áo thô vải thường mà dung mạo tuyệt luân ngồi ở một góc nhỏ nâng chén khẽ thổi, làn khói mờ phất phơ qua chóp mũi tựa như bàn tay cố nhân đang ve vuốt khuôn nhan, mơ mơ hồ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-tam-ke/2817526/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.