Dương Độ đưa An Tư đến một chiếc xe ngựa trong góc tối, để nàng ngồi vào thùng xe còn mình thì đánh ngựa vượt gió rời khỏi Thăng Long ngay trong đêm mù mịt. Suốt khoảng thời gian này An Tư không khóc, không nói, không có bất kỳ biểu hiện gì, nàng cứ như một kẻ đã chết chỉ còn lại thân xác tồn tại vật vờ ở nhân gian.
Chiến loạn đã cướp đi tình yêu, và giờ thì tình yêu đã cướp đi tình bạn.
An Tư thầm nghĩ, nếu mình không cố chấp rời khỏi Thăng Long thì liệu rằng Tiểu Thi có chết?
Nàng co ro ôm lấy thân mình, chiếc xe dằn xốc đem theo trái tim nàng cũng buốt nhói từng cơn. Còn nhớ lần đầu gặp gỡ Tiểu Thi là khi nàng chỉ mới 8 tuổi, Tiểu Thi nhập cung với thân phận cung tỳ được sắp đặt hầu hạ An Tư, ban đầu dẫu còn bỡ ngỡ lạ xa nhưng nàng chưa hề xem nàng ấy là nô bộc, Tiểu Thi...là bằng hữu...là bè bạn...là tỷ muội thâm giao...
Suốt ngần ấy năm, chưa lần nào Tiểu Thi khiến nàng thất vọng, nàng ấy là người thiếu nữ trung tín, hai người đã cùng nhau trải qua những tháng ngày vàng son nhất ở cấm cung. Và Tiểu Thi vẫn theo cùng nàng đến nơi doanh trại quân giặc, lạc mình vào chốn hang hùm núi gấu vẫn chưa một lần lui bước đắn đo.
Nàng đã nghĩ cả đời cả kiếp này sẽ không thể nào cùng người tỷ muội ấy tách biệt được, nhưng định mệnh thật trớ trêu làm sao, Tiểu Thi của nàng có tội tình gì cơ chứ?
Nếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-tam-ke/2817527/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.