Mọi chuyện diễn biến quá nhanh, nhanh đến mức khi chưa một ai kịp phản ứng thì lưỡi gương sắc bén đã đâm thẳng tới nàng. Trong khoảng cách chỉ bằng gang tay, nàng rất nhanh dùng hai ngón tay kẹp lấy lưỡi gươm sắc rồi vận lực phút chốc bẻ gãy khiến nó đứt đoạn rơi xuống, liền đó phát chưởng tung ra một đòn thẳng ngay lồng ngực Yết Kiêu làm hắn bật ngược ra sau, nằm sõng soài trên nền đất, lúc lồm cồm ngồi dậy đã không trụ nổi mà nôn ra ngụm máu tươi.
Lính hầu lập tức lao vào kề đao ngay cổ Yết Kiêu chế phục, trong đại điện thình lình trở thành vòng vây của hơn ba mươi binh sĩ Mông Nguyên, tất cả đều mang giáo gươm sẵn sàng đợi lệnh.
Ô Mã Nhi điên tiết rút dao găm đeo bên hông xông tới toan cắt cổ Yết Kiêu nhưng bị nàng hô một tiếng kêu dừng lại. Toa Đô cũng phẫn nộ không kém, hắn nắm lấy cổ áo Trần Khắc Chung thô bạo kéo ngược lên, với chiều cao của mình, Toa Đô khiến tên sứ giả nước Việt lảo đảo mất thăng bằng, hắn quát.
- Các ngươi ăn gan hùm mật gấu rồi mới dám hành thích trấn nam vương, Đại Việt các ngươi chờ chết đi!!!
Trần Khắc Chung kinh hoảng lóng ngóng tìm lời giải thích, nhưng thái độ ngông nghênh lúc này của tên Yết Kiêu không biết trời cao đất rộng đã khiến hắn khẩn trương đến lúng túng, nhất thời khó thốt nên lời.
Nàng lấy lại bộ dáng khoan thai tựa hồ vân đạm phong khinh, xoay xoay chiếc nhẫn bạc vẫn luôn đeo nơi ngón
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-tam-ke/2817642/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.