Hôm ấy là vào độ tháng hai năm Ất Dậu, Chí Nguyên (1285) công chúa An Tư được cống dâng cho trấn nam vương Thoát Hoan. Hậu thế đời sau vẫn luôn nghĩ rằng nàng ấy ở trại giặc chắc chắn chịu tận ủy khuất, ngay đến cả nội tộc hoàng gia họ Trần lúc bấy giờ cũng âm thầm sầu não tiếc thương cho An Tư, ai nấy đều dám chắc đêm nay ắt hẳn hoa nát ngọc tan.
Nhưng tất thảy bọn họ đều không ngờ rằng kẻ duy nhất bị doạ đến phát sợ lúc này lại chính là Thoát Hoan, hung thần ác sát trong mắt họ.
Rõ ràng gương mặt An Tư đang thập phần ảo não, ấy vậy mà hành động lại cứ cố ý gần gũi với nàng. Nàng ấy như vậy là muốn tự ép buộc chính mình và ép luôn cả nàng hay sao?
Nhưng nàng là ai chứ? Nàng là trấn nam vương, không lý nào lại bị một nữ nhân làm cho nao núng.
- Nếu còn cư xử thế này, bổn vương sẽ thật sự xem ngươi là cống phẩm đấy.
Nàng thình lình đứng lên rời khỏi mộc đôn trực tiếp áp sát lại gần An Tư.
"Để xem ai sợ ai chứ" Nàng thầm nghĩ. Quả nhiên, khoảng cách quá đỗi thân cận đã khiến vị công chúa nhỏ kia thẹn thùng, gương mặt nàng ấy phiếm hồng, dời đi ánh mắt tránh khỏi tầm nhìn chăm chú của nàng.
Cách biệt từ lâu ngỡ như trọn kiếp không hề gặp lại, giữa cả hai sâu thẳm có biết bao nhiêu day dứt, thậm chí là nhớ nhung dù vẫn cố gắng phủ nhận duyên phận và xúc cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-tam-ke/2817640/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.