Ngoài bàn ăn, rượu thịt hoa quả đã được dọn ra đủ đầy, có bốn người ngồi đó chờ đợi, mà trong số bốn người thì đã có hai người bực dọc, một người vô cảm, một người an ổn như thường.
Dĩ nhiên hai người bực dọc không ai khác chính là Toa Đô và Ô Mã Nhi, nhất là Ô Mã Nhi, hắn đã say xỉn suốt cả đêm qua trong lồng ngục giam, đem tất thảy phẫn nộ trút hết lên thân Yết Kiêu. Hắn ghét cay ghét đắng quân dân Đại Việt, lại càng chướng mắt hơn khi bọn chúng dám to gan mang đến đây một mỹ nữ.
Kế sách mỹ nhân nhỏ mọn thì đã tan tành, nhưng cơn ghen tức trong hắn vẫn không gì nguôi ngoai được. Chính hắn cũng biết bản thân vô lý thế nào khi ghen tuông với một nữ nhi, trấn nam vương chủ tử chẳng phải vốn thân đương kim công chúa hay sao? Mà mỹ nữ kia cư nhiên cũng là một vị công chúa, hai công chúa chung phòng thì có gì mà mờ ám? Chỉ là...hắn vẫn không tài nào chịu được cảm giác chua cay này, đối với An Tư càng thêm muôn phần căm ghét.
- Mọi người đang chờ ta sao...? Xin lỗi, ta không biết...
Rốt cuộc An Tư cũng xuất hiện, hôm nay nàng vận thân bạch y thuần khiết, vừa bước tới liền câu được sự chú ý của Hoan nhi ngẩn ngơ kia.
- Một cống phẩm mà lại dám để chúng ta nhịn ăn chờ đợi, ngươi chán sống rồi à!?
Ô Mã Nhi dằn mạnh chén rượu xuống bàn quát lớn khiến An Tư sợ hãi níu lấy góc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-tam-ke/2817636/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.