Cầm trên tay bức thư xin được cống dâng lễ vật cho trấn nam vương Thoát Hoan với thiện ý cầu hoà, nàng không khỏi nghi hoặc, chẳng phải bấy lâu quân dân Đại Việt đều đồng tâm cùng chiến cùng chết đến cùng đó hay sao? Vậy mà trong thời gian ngắn đã cho sứ giả sang tận doanh trại hoà hoãn, giờ lại còn tỏ ý cống dâng lễ vật, nàng không khờ dại đến mức thật sự tin bọn chúng cam chịu quy hàng.
Đây hẳn là một kế hoãn binh, một âm mưu chực chờ nàng mắc bẫy. Mà cái âm mưu này chắc chắn thuộc về cống phẩm bọn chúng sắp sửa hiến dâng.
Trong thư không đề cập rõ, chỉ nói đây là cống phẩm quý giá trân bảo nhất của Đại Việt riêng tặng trấn nam vương, là một món lễ bất ngờ sẽ được chính sứ giả Trần Khắc Chung đại diện mang đến dâng lên với mong muốn làm hài lòng vương tử.
Sự việc xảy ra vừa hay đúng lúc Toa Đô mới từ thủy trận Chiêm Thành trở về. Lúc này hai bên tả hữu phó tướng của nàng đều đã hội tụ, bất kể quân Trần có mưu đồ gì, chỉ cần cả gan khua động binh đao thì nàng sẽ không ngần ngại san bằng đất nước này thành bình địa.
Có điều Toa Đô tỏ ý không nên thu nhận cống phẩm kia để tránh bắt đầu một sự việc mà chính mình còn chưa nắm rõ trong tay, hắn lo rằng có âm mưu hành thích. Nhưng đáp lại, nàng chỉ nhếch môi cười lạnh.
- Bọn người Giao Chỉ dám đem cống phẩm sang đây, vậy bổn vương sợ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-tam-ke/2817645/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.