Thuyết Hoan nhìn thấy dáng vẻ vạn phần chật vật của An Tư thì ngoài mặt cũng không bày ra biểu cảm gì dao động, nàng tựa hồ dửng dưng, nói với tướng quân Trung Nguyên đang lồm cồm đứng dậy.
- Những kẻ này đều là ám vệ của Ô Mã Nhi, hắn to gan cài cắm nội gián vào Thiên điện, cả ngay ám vệ cũng có một tinh quân riêng, quả là có chút không ngờ. Dương Độ, ngươi mau chóng đưa họ rời khỏi đây thôi.
Tướng quân nọ hoá ra tên là Dương Độ, lỗ tai hắn lùng bùng nghe thấy chất giọng quen thuộc của chủ nhân nhưng lại phát ra từ hình hài nữ tử có phần lạ lẫm thì hoang mang vô cùng.
- Người là...?
Thuyết Hoan lạnh lạnh nhạt nhạt, tra kiếm vào bao, đáp.
- Trấn Nam Vương, và cũng là thập công chúa Thuyết Hoan. Ngươi không dễ gì hiểu được, chỉ là hãy cứ nghe lệnh ta, bổn vương vẫn là chủ tướng của ngươi.
Dương Độ không phải kẻ ngu ngốc, hắn tự dưng nhận biết có uẩn khúc trong này nhưng tình thế lửa bỏng dầu sôi chẳng lẽ nào đôi co tìm lý? Đành ôm thân thương tích chạy tới chỗ An Tư, lại lần nữa lôi kéo hai người An Tư, Tiểu Thi bỏ chạy.
Có điều lần này An Tư kiên quyết giật tay, chết sống cũng không theo cùng Dương Độ. Nàng lê bước đến bên Thuyết Hoan đang đứng giữa đống thây thi bầy nhầy, mùi tanh hôi xộc thẳng vào mũi cũng chẳng kể cả chi hết, chỉ hướng tận tâm can ánh mắt vào mỗi một nữ nhân trước mặt.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-tam-ke/2817538/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.