Từ ngày trở về thuyền ngự, chỉ thấy An Tư thân tâm ủ dột, nàng tựa hồ đoá hoa đã sắp thả nhụy buông hương, như ngọn đèn lập loè trước cơn gió lộng, cơ hồ không còn trụ vững được bao lâu.
Đại Việt chiến thắng, vua quan tề tựu khước say túy lúy, muôn dân thoát ách xâm lăng cũng vì vậy mà hoan ca reo mừng. An Tư cũng hoan nhạc lắm chứ, nàng vui cho nỗi vui đồng bào, nàng mừng cho nỗi mừng dân tộc, nhưng trái tim nàng bây giờ lại bị khuyết thiếu một khối thịt thật lớn, khiến nàng mỗi ngày trôi qua đều cảm thấy thật đoạ đày.
Suốt từ dạo còn trên thuyền ngự cho đến khi trở lại hoàng thành, nhị vị hoàng tỷ Hoa Dung và Thụy Bảo của nàng đều ngày đêm túc trực cạnh bên. Sau một cuộc chiến chinh điêu tàn, ngay cả nam tử còn khó lòng hồi phục chứ đừng nói chi đến một nữ nhi đào tơ liễu yếu. Chưa kể, vẻ vang hôm nay phần nhiều là nhờ có công trạng của An Tư vị quốc quên mình, không tiếc dâng hiến danh tiết, đoạn đành dứt tuyệt tình riêng mới thành công đem Trấn Nam Vương cùng Nguyên triều Đại Mông hạ bệ sụp đổ!
Bởi vậy nàng vẫn còn khó khăn thoát khỏi ám ảnh ấy cũng là không sai.
Có điều Tiểu Thi hiểu được nội tình chẳng phải giản đơn như thế...
An Tư công chúa đã hy sinh một mối chân tình nhi nữ, đã vì đại nghĩa mà đan tâm cắt đứt tơ hồng. Hôm nay mọi sự qua rồi, nhiệm vụ cũng đã vuông tròn, An Tư không hổ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-tam-ke/2817535/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.