Chiếc xe đen tư gia từ từ tiến vào nhà lớn của Lâm gia.
Một trăm năm trước, gia chủ Lâm gia lúc bấy giờ đã chọn nơi này làm nơi ở chính của gia tộc, ngôi nhà được xây dựa lưng vào núi trước mặt thì hướng ra trời, xung quanh linh khí vô vàn, thích hợp tu hành.
Hơn trăm năm sau, nơi đây quả thực đã trở thành một bảo vật phong thủy mà những người ở huyền học giới đều khao khát.
Tài xế mở cửa ghế sau, cung kính nói: “Thiếu gia, đã đến nơi rồi ạ.”
Lâm Dục bước xuống xe, xuyên qua hành lang dài, đi vào cửa lớn.
Lâm Chính Dương đang đang nghị sự cùng các trưởng lão ở trước sảnh, cậu chỉ chào hỏi qua rồi trở về phòng dưới ánh mắt đầy ẩn ý của các trưởng lão.
Cậu biết rằng các trưởng lão Lâm gia đối với cậu luôn phê bình kín đáo, nhưng thế thì thế nào, chỉ cần người cha là gia chủ gia tộc của cậu vẫn còn ở đây, không ai có thể làm gì cậu cả.
Hơn nữa, cậu lại thích nhìn mấy người đó nhìn không quen, lại không thể làm gì cậu.
“Tiểu thiếu gia!” Lúc bước tới lầu hai, Thanh Mai đang ôm chăn đi vào phòng, vừa nhìn thấy cậu lập tức vui mừng kêu lên: “Cậu đã về rồi!”
“Cẩn thận một chút.” Lâm Dục nhẹ giọng nhắc nhở. Vừa bước vào phòng, đã nằm vật ra ghế sofa như người không xương.
Thanh Mai đặt chăn lên giường, nghiêng người tò mò hỏi: “Ngày quốc khánh cậu đã đi chơi ở đâu, sao không dẫn em đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-om-yeu-bi-ta-than-quan-lay/2825918/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.