“Bạch thủ như tân, khuynh cái như cố.” Lâm Dục không khỏi cau mày: “Tình cảm giữa người với người sao có thể đo bằng thời gian quen biết dài hay ngắn?”
Nói thật thì trong đại gia tộc Lâm gia của cậu, cậu đối xử với Lâm Hựu Khiêm cũng có chút đặc biệt.
Thứ nhất là do cậu không tin vào cái gọi l: “mệnh thiên sát cô tinh”, thứ hai là tính cách Lâm Hựu Khiêm quá trái ngược với cậu, luôn chỉ biết ngậm bồ hòn làm ngọt, lúc nào cũng bị bắt nạt. Mỗi khi nhìn thấy cậu ta là Lâm Dục không thể vờ như không nhìn thấy gì được.
Cho nên lúc cậu muốn làm chuyện gì đó cần che giấu Lâm gia, người đầu tiên cậu nghĩ tới là Lâm Hựu Khiêm, ít nhất cậu ta sẽ giữ bí mật cho cậu.
Lần đầu gặp nhau Lâm Hựu Khiêm đã đánh thức cậu từ trong ác mộng, sau này còn trấn an cậu khi cậu gặp quỷ, hôm nay còn hy sinh cả ngày nghỉ lễ Quốc Khánh để cũng cậu chạy tới chạy lui khắp nơi.
Có lẽ bạn tốt lâu năm chính là thế này.
“Khuynh cái như cố…” Hạ Trầm chăm chú nhìn thẳng cậu, trong mắt anh lóe lên ánh sáng kỳ dị: “Ý cậu là, tôi và cậu chỉ mới gặp mà như đã quen từ lâu?”
Lâm Dục nhướng mày: “Chỉ là ví dụ thôi.”
Hạ Trầm nheo mắt: “Vậy nếu như tôi không thể hòa thuận với cậu ta thì cậu chọn ai?”
“Cậu là học sinh tiểu học à? Sao lại hỏi tôi cái câu chọn một trong hai kiểu này?” Lâm Dục phá lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-om-yeu-bi-ta-than-quan-lay/2825920/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.