“Cút ngay khụ khụ…” Lâm Dục vừa ho vừa chửi mắng, nước mắt sinh lý tràn ra từ khóe mắt đỏ bừng của cậu.
Hơi thở bao quanh thứ kia càng ngày càng lạnh lẽo, mang theo một thân lệ khí nặng nề, nó từng chút từng chút siết chặt năm ngón tay lại, tra hỏi: “Em đang gọi ai?”
Chiếc cổ thon dài kéo căng lên tạo thành một vòng cung tuyệt mỹ, cuối cùng Lâm Dục cũng đã tỉnh táo để nhận ra rằng không ai có thể đến cứu cậu ngay lúc này cả.
Cảm xúc cực đoan đã vượt quá sức chịu đựng, Lâm Dục chỉ có thể buộc mình phải bình tĩnh lại, cậu cố gắng mở to đôi mắt đẫm lệ của mình, dường như muốn nhìn rõ dáng vẻ của thứ kia, nhìn rõ ngọn nguồn cơn ác mộng của cậu rốt cuộc có hình dáng như thế nào.
Đáng tiếc cậu chỉ nhìn thấy một khối đen với luồng sương đen dày đặc bao quanh nó, không thấy một cái gì khác nữa cả.
“Em là của ta.” Thứ kia từ từ sáp đến tai trái của cậu, vươn đầu lưỡi liếm láp vành tai mềm mại, giọng khô khàn ra lệnh: “Nói, em là của ta.”
“Tốt nhất mi… khụ khụ…Tốt nhất mi nên giết chết ta đi.” Lâm Dục bị ép phải nâng cao cằm lên, gằn từng chữ một: “Nếu không thì đến một ngày nào đó, ta sẽ khiến mi phải trả một cái giá thật đắt.”
“Ha…” Thứ kia ngậm lấy vành tai của cậu, như thể đang thưởng thức một món ngon tuyệt vời nào đó: “Sao ta có thể nỡ lòng giết chết em được đây,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-om-yeu-bi-ta-than-quan-lay/2825917/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.