Lâm Dục tắm rửa xong, sau khi bò lên giường không nhịn được lại cau chóp mũi ngửi ngửi, nhưng lần này gần như không ngửi ra được mùi hương kia, quả nhiên là do cậu đa nghi.
Thế nhưng nói đi cũng phải nói lại, cho dù Hạ Trầm muốn ngủ trên giường của cậu thì cũng không sao cả.
Nghĩ tới đây, cậu theo bản năng nhìn về phía giường đối diện.
Hạ Trầm đang ngồi ở đầu giường đọc sách, sống mũi cao thẳng đeo một cặp kính không gọng, ánh mắt chăm chú dừng lại trên trang sách.
Cặp kính không gọng xua tan sự hung dữ do hàng lông mày cao và đôi mắt thâm sâu mang lại, càng tôn lên khí chất thông minh tao nhã.
Hạ Trầm bất thình lình mở miệng nói: “Muốn lên sao?”
Lâm Dục ngẩn ra: “Hả?”
Hạ Trầm nghiêng mặt: “Cậu nhìn tôi như vậy, chẳng lẽ không phải là muốn lên giường của tôi sao?”
Tai Lâm Dục nóng lên, không hiểu sao lại có cảm giác chột dạ nhìn trộm bị bắt thóp.
“Không phải… Giữa hai người có chuyện gì vậy?” Lý Ngạn Thần thò đầu ra, vẻ mặt kinh ngạc: “Mới trôi qua ngắn ngủi có một kì nghỉ quốc khánh, đã xảy ra chuyện gì mà anh không biết sao?”
Ngụy Thư ngồi ở trước bàn đẩy kính, tuy rằng không nói gì, nhưng hiển nhiên đối với vấn đề này cũng có hứng thú.
Hạ Trầm nhàn nhạt trả lời: “Không có chuyện gì cả.”
“Vô lí!” Lý Ngạn Thần trong lòng chắc như đinh đóng cột kết luận: “Bọn anh ở cùng Tiểu Dục hơn một năm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-om-yeu-bi-ta-than-quan-lay/2825915/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.