Cho dù nằm trong lồng ngực quen thuộc, nhưng tối hôm đó Lâm Dục vẫn không thể ngủ ngon được, chỉ nhắm mắt thiêm thiếp vài giờ là tỉnh.
Đêm đông dài dằng dặc, ngoài cửa sổ trời tối đen, men theo ánh sáng ấm áp từ ngọn đèn nhỏ ở đầu giường, cậu cẩn thận nhìn khuôn mặt đẹp trai góc cạnh trước mặt.
Ngón tay thon dài như măng giơ lên, sợ quấy nhiễu người đàn ông đang ngủ say, chỉ dám dùng đầu ngón tay lướt hờ qua lông mày cong cong rồi dừng lại trên sống mũi cao thẳng.
Lát sau, rốt cuộc cậu vẫn không nhịn được, từ từ lại gần, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên đôi môi mỏng.
Cánh tay ôm eo siết chặt, cậu sợ tới mức vội vàng nhắm mắt giả vờ ngủ.
Vài giây sau, trên đầu không có tiếng động gì cậu mới lại mở mắt ra.
May vừa rồi chỉ là hành động theo bản năng khi đang ngủ của Hạ Trầm, thật ra anh không hề tỉnh lại.
Lâm Dục im lặng cảm nhận nhiệt độ cơ thể và hơi thở của đối phương, một lúc sau mới cẩn thận nhấc cánh tay đặt ở bên hông ra.
Động tác cậu nhẹ đến mức không thể nhẹ hơn nữa, dường như người đàn ông cũng ngủ say hơn thường ngày, cuối cùng cậu thành công rời khỏi cái ôm ấm áp ấy.
Nhét gối mình vào ngực anh, cậu rón rén xuống giường lấy quần áo lên đi vào phòng tắm.
Mặc vào áo lông, quấn chiếc khăn choàng, đội cái mũ len, giống như buổi sáng Hạ Trầm đã mặc từng bộ vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-om-yeu-bi-ta-than-quan-lay/2825872/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.