Đây là lần đầu tiên Lâm Dục bị người ta gọi là “Bé cưng”, dù sao cha là người nghiêm túc cứng nhắc sẽ không dừng những tên gọi thân mật cưng chiều thế này, những người khác thì càng không có gan lỗ mãng với Lâm tiểu thiếu gia.
“Đừng gọi tôi lung tung…” Cậu dằn lại cảm xúc vừa xấu hổ lại phức tạp trong lòng, khó khăn quay mặt đi, định dùng giọng hung dữ lấy lại chút mặt mũi: “Không biết xấu hổ! Ai khen cậu?”
Từ khi có vài hành vi khá là thân mật với Hạ Trầm, cậu từng âm thầm lên mạng tìm đọc những thông tin liên quan rồi lỡ nhấp vào link đề cử, bất ngờ bị bắt tiếp nhận cú sốc trần trụi nào đó.
Cho nên dù hai ngày nay cậu luôn quấn quýt Hạ Trầm, nhưng mỗi khi anh định tiến thêm một bước cậu sẽ sợ hãi lùi bước, bởi vì chỉ dựa vào một ít xúc cảm mơ hồ, cậu cũng có thể cảm nhận được của anh còn đáng sợ cậu nhìn thấy trong phim…
“Đó không phải khen thì là gì?” Hạ Trầm nhất quyết không tha mà đuổi theo dán vào cậu, thậm chí lấy tay thò vào ổ chăn ấm áp dễ chịu: “Mà rốt cuộc có hợp hay không thì phải làm thử mới biết được…”
“A…” Cơ thể dưới chăn giật bắn một cái, Lâm Dục trừng đôi mắt mờ hơi sương: “Hạ Trầm, cậu lại làm tôi, tôi giận thật đấy!”
Trước giờ chỉ có Lâm tiểu thiếu gia làm người ta tức chết không đền mạng, nhưng hôm nay cuối cùng cậu cũng được trải nghiệm cái gì gọi là đấm vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-om-yeu-bi-ta-than-quan-lay/2825871/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.