Hai tay dán vào sau lưng mềm mại như ngọc, Hạ Trầm gần như thở dài nói: “Nếu em ôm tôi không buông tay, đêm nay cũng đừng hòng ngủ…”
Lâm Dục đang đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình, nghe thấy lời này, cậu nhướng mi, trong mắt lộ vẻ nghi hoặc: “Hả?”
“Tôi nói…” Hạ Trầm cắn một cái lên đôi môi căng mọng, giọng nói khàn khàn dễ nghe ẩn chứa một tia nguy hiểm khó nói thành lời: “Em nằm trong ngực khiến tôi không tài nào làm một chính nhân quân tử.”
Lâm Dục vẫn nghe không hiểu, nhưng rất nhanh, anh dùng hành động thực tế giải thích cho lời nói của mình.
Trong nháy mắt khí lạnh tràn vào, Lâm Dục không khỏi rùng mình một cái, sau đó bị bàn tay nóng rực chạm vào run lên.
Cuối cùng cậu cũng tỉnh táo lại, thân thể theo phản xạ mà hướng lên trên chà xát, lại bị hai bàn tay to lớn ôm eo kéo xuống.
Cậu khẽ kêu một tiếng, theo bản năng siết chặt hai cánh tay, đem thân thể cao lớn cường tráng áp sát vào người mình, bàn tay to rộng đang làm loạn cũng bị ép vào giữa hai người, không thể động đậy.
Hạ Trầm hơi híp mắt: “Không muốn?”
Lâm Dục làm nũng giống như đứa nhỏ cọ cọ vào gáy của anh, nhỏ giọng cầu xin: “Cứ ôm tôi như vậy, được không?”
Giọng điệu của cậu nghe có vẻ đáng thương, giống như giao phó toàn bộ thân tâm và không muốn xa rời, không ai có thể từ chối bất kỳ yêu cầu nào của cậu.
Hạ Trầm hít sâu mùi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-om-yeu-bi-ta-than-quan-lay/2825874/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.