Thịnh Quyết đang giả vờ khó chịu bị nàng nhẹ nhàng đỡ lấy, rất phối hợp đi theo nàng đến bên giường, động tác nhanh nhẹn cởi giày cởi áo, như thể sợ nàng đổi ý.
Giả vờ đến mức suýt nữa không giữ được nữa.
Giang Lạc Dao bị hàng loạt động tác nhanh nhẹn của hắn làm cho giật mình, suýt nữa thì nghĩ mình hoa mắt.
Sao nàng đột nhiên cảm thấy, chàng có chút giả tạo vậy? Dược tính kia thật sự phát tác rồi sao?
Hắn sẽ không… đang lừa mình đấy chứ?
Nhưng chưa kịp để nàng suy nghĩ sâu xa hơn, Thịnh Quyết đã chủ động quấn lấy nàng.
Hắn nói: “Lạc Dao, đừng chê bản vương phát sốt…”
Giọng hắn càng lúc càng nhỏ, nửa câu sau gần như chỉ còn là tiếng thở khe khẽ, Giang Lạc Dao không nghe rõ, chỉ có thể cúi người ghé tai lại gần để nghe kỹ hơn.
Sau đó, nàng đã bị người nào đó khống chế.
Giang Lạc Dao: “…”
Thịnh Quyết cuối cùng cũng xé bỏ lớp vỏ bọc giả tạo, lộ ra tâm tư đen tối bên trong, hắn khẽ cười thổi khí bên tai nàng, vừa xoa nắn bàn tay nhỏ bé của nàng vừa thì thầm: “Nóng lên, mới thoải mái.”
Nói xong, hắn vui vẻ ôm nàng vào lòng, bế nàng vào trong giường tiếp tục trêu chọc.
·
Ngày hôm sau, tất cả mệt mỏi và uể oải do hàn chứng mang lại, đều theo lớp mồ hôi mỏng ban đêm mà tiêu tan hết.
Thịnh Quyết cảm thấy mình chưa bao giờ thoải mái dễ chịu như vậy.
Toàn thân tràn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-benh-tat-duoc-nhiep-chinh-vuong-nuong-chieu/3706510/chuong-175.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.