Nhạc Xương Hầu dùng ánh mắt “Ngươi không chết, bổn Hầu cuối cùng cũng yên tâm rồi” đầy an ủi nhìn hắn, tuy miệng vẫn không nói lời nào hay ho, nhưng rốt cuộc giọng điệu cũng dịu đi không ít.
“Hoàn toàn khỏe mạnh rồi?” Nhạc Xương Hầu bước lên vỗ mạnh vào vai hắn, ánh mắt lộ ra vẻ hiền từ hiếm thấy, “Cũng có bản lĩnh đấy.”
Thịnh Quyết: “…”
Xem ra tin tức đại phu vào Vương phủ vẫn không thể giấu được ông ấy.
“Đã không còn đáng ngại nữa rồi.” Thịnh Quyết gật đầu, bình tĩnh nhìn ông, “Sau này cũng sẽ không còn trở ngại nữa, bản vương đã hứa với Hầu gia, nhất định sẽ vượt qua được.”
Hai người đứng cạnh nhau đầy ẩn ý, lại im lặng nhìn về cùng một hướng.
– Họ đang nói, kiếp nạn của Giang Lạc Dao đã qua, sau này sẽ không còn xảy ra chuyện gì nữa.
Mà hắn, Thịnh Quyết, cũng đã vượt qua, chỉ là một trận ốm nhỏ, không có chuyện gì khác.
Tóm lại, Thịnh Quyết vẫn cảm niệm Nhạc Xương Hầu đã đưa nữ nhi đến phủ mình, nghĩ đến điều này, hắn khó được ôn hòa hơn, không tiếp tục đấu khẩu với đối phương: "Sáng nay sau khi thức dậy, bản vương đã nghĩ, cùng Lạc Dao về Hầu phủ thăm hai vị, ai ngờ, Hầu gia lại quan tâm thân thể bản vương như vậy, đã đến Vương phủ từ sớm."
Ảnh vệ và thị vệ của Vương phủ, lại không có một ai ngăn cản.
Thịnh Quyết đột nhiên nảy ra một ý nghĩ, hắn cảm thấy, hẳn là Hứa Lập không ngăn cản,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-benh-tat-duoc-nhiep-chinh-vuong-nuong-chieu/3706511/chuong-176.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.