Giang Lạc Dao lại nhớ đến đêm động phòng hoa chúc, mình và hắn cả đêm không được nghỉ ngơi đàng hoàng, cứ vật lộn mãi đến gần sáng, thật sự là mệt đến không chịu nổi.
Sau ngày hôm đó, thân thể nàng như bị đánh vậy, chỗ nào cũng đau, đi đường cũng không thể đi nhanh được.
Tất cả mọi chuyện, đều tại thứ thuốc hiệu quả tuyệt vời kia.
Vậy mà hắn! Còn dám bỏ vào nữa!
Lại còn ngay trước mặt mình?
Da đầu Giang Lạc Dao tê rần, vội vàng lo lắng ngăn cản hắn.
Mà Thịnh Quyết sau khi bị bại lộ, thấy nàng đến ngăn cản, cũng vội vàng luống cuống đổ hết đường bột vào trong.
Đổ xong vẫn chưa xong, hắn sợ Giang Lạc Dao lại sai người hâm nóng cho mình một bát thuốc mới, liền bưng bát lên uống một hơi hết sạch.
Giang Lạc Dao: "..."
Thịnh Quyết: "..."
Hai người nhìn nhau, Thịnh Quyết dần dần không dám nhìn nàng nữa, nhỏ giọng nói: "Uống thì uống rồi, Lạc Dao có thể không truy cứu bản vương nữa được không."
【Tác giả có lời muốn nói】
Đến muộn rồi (lý lẽ không chính đáng nhưng vẫn hùng hồn)
Chuyện này sao nàng có thể không truy cứu?
Giang Lạc Dao im lặng hồi lâu, mới dùng ánh mắt có chút bất đắc dĩ nhìn chàng.
Người này giỏi nhất là làm nũng lừa gạt, Giang Lạc Dao thầm nghĩ, chàng làm sao có thể thản nhiên cầu xin nàng làm chuyện như vậy?
Đôi mắt thâm tình của Thịnh Quyết không hề che giấu tình ý,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-benh-tat-duoc-nhiep-chinh-vuong-nuong-chieu/3706509/chuong-174.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.