“Thấm Nhi, có phải nàng nên giải thích với ta một chút không?” Ý cười trên mặt Mộc Tử Ảnh nhợt nhạt, hắn thoáng cúi người, nhìn chằm chằm nữ tử đang ngồi trên bàn đu dây.
Lê Thấm không tự chủ nuốt nước miếng, nở nụ cười ha ha, “Tử Ảnh, ta thề, ta cũng không hiểu được vì sao lại truyền ra lời đồn như thế này.”
Dứt lời, nàng vội vàng rời khỏi bàn đu dây mà đứng lên, ôm lấy thắt lưng Mộc Tử Ảnh, giống như con mèo nhỏ cọ cọ trong lòng hắn, “Lúc ấy ta đi quá nhanh, không cẩn thận đụng vào Hàn đại nhân. Ai mà biết được Lê Vũ Hi đột nhiên nổi cơn điên chửi loạn ngay bên đường. Lúc ấy xung quanh rõ ràng không có ai cả, chẳng hiểu vì sao mà bây giờ lời đồn lại bay loạn khắp nơi.”
Lê Thấm tội nghiệp nhìn hắn, nàng chỉ là nạn nhân nha, nàng rất oan uổng.
Cơn tức trong lòng Mộc Tử Ảnh không hiểu sao lại tiêu tan đi không ít. Hắn nâng tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt nàng, mi mắt khẽ híp lại, vừa cảnh cáo vừa dặn dò: “Sau này cứ đứng ở bên cạnh ta, không được chạy loạn lung tung.”
Lê Thấm đương nhiên là liên tục gật đầu. Mộc Tử Ảnh thấy thế thì cho nàng một câu: “Ngoan”.
Thấy sắc mặt hắc đã hòa hoãn, mũi chân Lê Thấm kiễng lên, cổ nhướng lên, nhanh chóng hôn lên mặt hắn ba nụ hôn, thuận tiện lưu lại một vệt nước miếng, hứa hẹn: “Nam nhân khác nào có tốt gì, ta về sau chỉ nhìn chàng mà thôi.”
Tâm tình Mộc Tử ẢNh rất tốt, hắn nhướn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muu-sac/12065/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.