Trong lòng Lê Thấm có chút không rõ, rõ ràng là Mộc Tử Ảnh cứu nàng nhưng nay lại vì e ngại thân phận của Mộc Tử Ảnh mà đem việc này đổ lên đầu Hàn Mộc Hủ, khiến trong lòng nàng có chút là lạ.
“Ta thấy đường tỷ có chút hiểu lầm với ta. Hàn đại nhân nên giải thích rõ với tỷ ấy, đỡ để tỷ ấy vấy hết nước bẩn lên người ta. Chuyện ngày đó ở Tường Vân tự vốn cũng chẳng liên quan đến đại nhân, cho dù ngày sau có người hỏi, mong rằng đại nhân cũng có thể yên lặng không đáp. Với thân phận của đại nhân, cũng không ai dám bạo gan từ trong miệng của ngài khêu ra cái gì.”
Lời nói này ẩn ẩn một chút hờn giận.
Trong lòng Hần Mộc Hủ cười khổ một tiếng. Hắn cũng không hiểu được đến tột cùng rốt cuộc là mình muốn cái gì? Khi người khác hỏi rõ ràng hắn có thể từ chối không nói, nhưng hắn vẫn nói y như lời La Thiệu Minh bảo mình, rốt cuộc trong lòng hắn chờ mong cái gì? Hy vọng người cứu Lê Thấm chính là hắn sao?
“Ta sẽ giải thích với biểu muội, người đừng lo lắng.” Hắn trả lời, lời nói mang theo hứa hẹn lại càng phát ra vẻ trầm ổn mà hữu lực.
Lê Thấm kì quái liếc hắn, “Làm sao ta lại phải lo lắng, chẳng lẽ tỷ ấy có thể chạy vào cung dọa ta sao? Người nên lo lắng ngược lại chính là Hàn đại nhân thì phải? Hai người các vị đều là thanh mai trúc mã từ nhỏ, trời định nhân duyên, nhưng đừng để hiểu lầm của đường tỷ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muu-sac/12064/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.