Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lê Thấm đỏ bừng, không phải vì xấu hổ mà bởi vì tức giận. Cộng thêm thời gian hôn của tên nam nhân này quá lâu khiến nàng thiếu chút nữa thì không thở nổi. Nàng há hốc mồm thở phì phò, đôi mắt lấp lánh nước không quên ai oán trừng hắn.
Mắt nhìn móng vuốt của Mộc Tử Ảnh sắp sửa cởi xong đai lưng nàng, Lê Thấm trừng mắt, chụp lấy bàn tay to của hắn, “Mộc Tử Ảnh, chàng làm gì?!”
Mộc Tử Ảnh ra vẻ “Nàng biết rõ rồi còn cố hỏi”, sau đó còn thật thà hỏi: “Thấm Nhi, không phải vừa rồi nàng bảo ta giúp nàng sao? Chẳng lẽ ta nghe lầm rồi sao?”
Lê Thấm tức mà không có chỗ phát, “Khi nào thì ta bảo chàng giúp ta thế này?!” Vừa thấy đã biết là tên này không đơn giản, hắn vậy mà lại xuyên tạc ý của nàng.
Mộc Tử Ảnh dừng lại động tác, đôi mắt tối đen thâm thúy nhìn nàng chằm chằm, khó hiểu hỏi, “Vậy Thấm Nhi bảo ta giúp nàng là giúp cái gì?”
“Không phải chàng cũng đoán được mục đích ta tiếp cận chàng sao? Một khi đã vậy, vậy chàng nói xem ta muốn chàng giúp cái gì?” Lê Thấm ngạo nghễ liếc hắn một cái, hỏi ngược lại.
Lê Thấm không nhìn thấy được ý cười tràn đầy trong mắt Mộc Tử Ảnh lúc này, chờ đến khi nàng để ý thì đôi mắt kia đã sớm trong trẻo như cũ.
Mộc Tử Ảnh bỗng nhiên bừng tỉnh gật gật đầu, lẩm bẩm, “Thì ra ý của Thấm Nhi là vậy. Xem ra là ta đã suy diễn quá rồi. Chỉ có điều…Thấm Nhi bình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muu-sac/12066/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.