(tử triền lạn đánh: tấn công theo kiểu chai mặt đeo bám bằng được)
Lê Thấm cảm thấy chính mình cùng với Mộc Tử Ảnh từ lúc nào đã có chút vi diệu biến hóa nhưng cụ thể lại không nói rõ đó là cảm giác gì. Bất quá loại biến hóa này, Lê Thấm vẫn thực vui.
Lê Thấm đã dưỡng thành thói quen mỗi ngày đi tới Tuyệt Trần cung đều mang theo một hộp quế hoa cao, tầng trên là quế hoa cao không đường Mộc Tử Ảnh thích ăn, tầng dưới là quế hoa cao ngọt ngào nàng thích nhất.
“Ăn chậm một chút, ta đâu có tranh với người.” Mộc Tử Ảnh thấy nàng một miếng lại một miếng liên tục cho vào miệng, cười nhẹ nói.
Lê Thấm đem khối điểm tâm cuối cùng nhét vào miệng, ăn vài cái sau nuốt xuống, “Ta không muốn Tử Ảnh sư phụ phải chờ ta, thế nên mới ăn nhanh hơn một chút.” Dứt lời, nàng ngồi xuống trước mặt Mộc Tử Ảnh, chờ hắn truyền dạy cho mình cầm nghệ.
“Thấm Nhi, vì sao người lại thích thủ khúc này?” Một tay Mộc Tử Ảnh đánh đàn, gảy một tiếng, hỏi nhưng không nhìn nàng.
“Khúc đàn hay như vậy, ai lại không thích đâu?” Lê Thấm cười hỏi lại một câu.
Ngón tay Mộc Tử Ảnh dừng một chút, hai mắt cụp xuống, bỗng nhiên mười ngón lại linh hoạt chuyển động, thủ khúc mỗi ngày nàng nghe được đang từ đầu ngón tay thon dài kia gảy ra, từ từ vang vọng trong viện.
Tàn khúc, hắn cầm cổ tay nàng lên, đặt mười ngón tay tinh tế của nàng lên dây đàn, cánh tay cơ hồ bao trùm toàn bộ thân mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muu-sac/12048/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.