Từ lúc theo học Mộc Tử Ảnh, Lê Thấm ăn mặc rất thanh giản, lúc vừa nhìn thấy nàng thật đúng là không nhìn ra đây lại là công chúa. Vì thế khi Lê Thấm đứng trước mặt Hàn Mộc Hủ, người này cũng không có chút giác ngộ.
“A, nha đầu vô lương tâm còn nhớ đến thăm ta sao? Yên tâm đi, mạng ta lớn lắm, không chết được.” Hàn Mộc Hủ vốn đang nửa nằm trên giường đọc sách, bỗng nhiên bóng hình xinh đẹp kia xuất hiện trước cửa, hắn không khỏi trợn mắt, ngay sau đó lập tức ngồi lên ngay ngắn. Ý thức được phản ứng của mình dường như hơi lớn, Hàn Mộc Hủ lại không nhanh không chậm nằm xuống, thuận tiện chế nhạo một câu.
“Chuyện lần trước đa tạ ngươi.” Lê Thấm nói tạ ơn, sau đó kéo ghế dựa ở gần đó ngồi xuống, “Ta là người không thích nợ nhân tình người khác, ngày sau nếu ngươi có chuyện gì cần ta hỗ trợ, nói với ta một tiếng, dù có vượt lửa qua sống ta cũng không chối từ.” Đọc rất nhiều tiểu thuyết, câu nói này được Lê Thấm tự nhiên thốt ra.
Hàn Mộc Hủ nghe xong thì cười to hai tiếng, “Không nói tới việc ta sẽ không có chuyện gì, chỉ bằng ngươi, một tiểu nha đầu, có thể có năng lực gì giúp ta?”
Lê Thấm trợn mắt, “Danh hào trạng nguyên của ngươi là từ đâu tới, vì sao ta lại cảm thấy não ngươi chỉ to bằng hạt dưa. Hạ nhân trong cung đều được quy định phục sức (trang phục+trang sức) riêng biệt, còn nữa, nếu ta chỉ là một tiểu cung nữ thì có thể tùy tiện ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muu-sac/12049/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.