Y như lúc trước, Nguyệt Dung và Bích Chi vẫn ẩn nấp sau bóng cây ngoài cửa cung, Lê Thấm trực tiếp đẩy cửa đi vào, lực đạo thật ra so với ban ngày nhẹ hơn một chút.
Có thể đẩy cửa vào chứng tỏ Mộc Tử Ảnh còn chưa ngủ. Tâm trạng Lê Thấm hôm nay rất tốt nhưng không biết tìm ai chia sẻ, lúc ấy trong đầu hiện lên khuôn mặt tuấn tú của Mộc Tử Ảnh, thế này mới có một màn đêm muộn đến Tuyệt Trần cung.
Đã sớm hạ quyết định quyết tâm bắt cóc Mộc Tử Ảnh làm phò mã của mình nên Lê Thấm không để ý đến hành động của mình có điều gì không ổn, mà ngược lại, chỉ có hai nha đầu trốn bên ngoài đỏ bừng mặt.
“Công tử, nô tài đã bẩm báo với hoàng thượng. Hoàng thượng đồng ý việc này, cũng đã an bài hoàn tất ám vệ mai phục xung quanh Tường Vân tự, chỉ là___” Triệu Ly dừng một chút, biểu tình ngưng trọng, “Nô tài vẫn cảm thấy lần này công tử quá mức mạo hiểm, dù sao lão tặc họ Chu kia quỷ kế đa đoan, hơn nữa___” Triệu Ly bỗng im bặt, ánh mắt vội chuyển, một tay đặt lên bội đao bên hông, cước bộ chậm rãi hướng đến cửa điện.
Mộc Tử Ảnh ngẩng đầu quan sát hắn một cái, quyển sách trên tay tùy tiện đặt xuống bàn, trong mắt là ý cười thản nhiên, “Triệu Ly, ngươi đi theo ta bao nhiêu năm, vậy mà càng ngày đầu óc càng không nhanh nhẹn như trước.”
Triệu Ly khó hiểu. Hắn cảm thấy chính mình cũng thông minh tài trí, mặc dù không thể sánh với công
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muu-sac/12047/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.