Lê Thấm rất thích bàn đu dây, bởi vì trong khoảnh khắc thân mình nàng bay lên, tất cả buồn phiền dường như cũng bay đi theo, đầu nàng trống trơn, cái gì cũng không suy nghĩ lại càng không có sức để buồn phiền.
Nhưng vẫn có một số việc không thể nào trốn tránh, phải đem hết thảy mọi chuyện có thể phát sinh bóp chết từ trong nôi, bảo vệ mẫu thân không bị tổn hại chính là chuyện nàng muốn làm nhất trong hòang cung lạnh băng băng này, còn những kẻ khác…
Lê Thấm nắm chặt sợi dây thừng, thân hình bay lên cao, chuyện người khác nàng không quan tâm, điều kiện tiên quyết là người khác cũng đừng tới trêu chọc nàng.
Nguyệt Dung đứng một bên nhìn công chúa càng đu càng cao, trong lòng cũng thấp thỏm theo nhịp đánh đu, tim nàng tựa như tùy thời đều có khả năng văng ra.
Mỗi lần coi chừng công chúa đánh đu nàng cơ hồ đều mất đi nửa cái mạng. Nhất là khi công chúa đánh đu tới điểm cao nhất, thân hình công chúa như bay lên, dây thừng trên bàn đu còn phát ra thanh âm kẽo kẹt, trái tim nàng theo từng tiếng kẽo kẹt lại nảy lên, Nguyệt Dung theo bản năng kiễng mũi chân nhướng lên theo bàn đu.
Từ xa xa có một người đang tiến lại gần, đúng là Bích Chi. Nguyệt Dung vội vàng ngoắc tay gọi, thở phào nhẹ nhõm, kích động nói: “Bích Chi, cuối cùng muội cũng đến! Công chúa đang chơi đùa rất vui vẻ nên ta không thể nào quản nổi, muội tới coi người đi.” Nguyệt Dung đẩy Bích Chi về phía trước.
Bích Chi tức giận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muu-sac/12038/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.