Diệu Ngọc nghe thấy lời nói trào phúng vừa rồi, khuôn mặt thanh tú nhỏ nhắn trắng nhợt, âm thầm cắn chặt răng, khóe miệng miễn cưỡng cong lên,
“Chắc công chúa hiểu lầm nô tỳ cái gì, nô tỳ chỉ vâng mệnh hoàng hậu nương nương đến xem công chúa. Nương nương sợ công chúa say rượu choáng váng đầu, người là nghĩ có nên mời thái y xem qua cho công chúa hay không.”
“Ồ? Như vậy sao, vậy ngươi về bẩm báo mẫu hậu đừng lo lắng, tửu lượng của ta cũng không phải quá kém, không đến mức chỉ mới uống thêm vào ly rượu liền say đến nhiễm bệnh.”
Diệu Ngọc cúi đầu đáp ứng, xoay người định rời đi.
“Chậm đã!” Một tiếng quát chói tay khiến đôi chân còn chưa kịp bước của Diệu Ngọc lập tức dừng lại.
“Diệu Ngọc, mẫu hậu trước giờ rất ít khi trách phạt ta cho nên ngươi không cần lấy cớ muốn trách phạt của người áp lên ta. Hơn nữa cũng đừng coi khinh thái giám cung nữ chỗ ta chỉ là nô tài, chính ngươi so sánh với bọn họ cũng không kém bao nhiêu đâu!” Lê Thấm hừ một tiếng rồi tiếp tục cười nói,
“Còn có, nếu mẫu hậu đối với ngươi có một chút tin tưởng thì cũng đừng không biết liêm sỉ mà làm những chuyện có lỗi với người. Hoàng hậu chính là người đứng đầu hậu cung, ngươi nên nhớ rõ điều này, ngàn vạn lần không cần làm những chuyện tự hủy tương lai của chính mình.”
Thân mình Diệu Ngọc run rẩy, đồng tử mở to, cúi thấp đầu không nói, môi lại không nhịn được mím chặt.
“Ta nói cái gì, tự trong lòng ngươi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muu-sac/12037/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.