Cho đến khi bóng dáng nhỏ xinh lắc lư biến mất ở cửa cung, trong điện có hai người một trước một sau đi ra.
Người đi đầu mặc trường bào nguyệt sắc, đứng trong bóng đêm bên ngoài cửa điện, đôi mắt tinh nhuệ nhìn chằm chằm cửa cung hồi lâu, chính là người vừa uống trà trên tường ban nãy.
Người phía sau cúi đầu cung kính, hẳn là người hầu thân cận. Lúc này người ấy cũng ngóng nhìn ra cửa cung.
“Công tử, nô tài nhận ra rồi, nữ tử vừa đến chính là vị cô nương cao giọng chế nhạo công tử mấy ngày trước.” Triệu Ly khẽ cười nói, trong lời nói không giấu được ý châm chọc, “Vị cô nương này cũng can đảm thật, dám khinh thường cầm nghệ cùng họa nghệ của công tử, chẳng lẽ nàng ấy cũng là một cao thủ thiện cầm thiện họa. Nhưng ngoại trừ tài nữ đệ nhất kinh thành Lê Vũ Hi, nô tài thực sự chưa từng nghe ai nói đến trong cung có nữ tử nào tài hoa đến bậc này.”
Khóe miệng Mộc Tử Ảnh cong cong, trong mắt tràn đầy ý cười, “Vậy ngươi có biết Kính Nhân đế có một tiểu công chúa mà cầm kỳ thi họa cái nào cũng không thông không?”
“Công tử nói là… công chúa Lê Thấm?” Triệu Ly kinh ngạc, suy nghĩ cẩn thận lại từ đầu đột nhiên cười lớn: “Nhờ lời nhắc nhở của công tử nô tài bỗng nhiên tỉnh ngộ. Người con gái kia chẳng phải chính là công chúa Lê Thấm sao, khuôn mặt đẹp như hoa, tính tình lại vô cùng bướng bỉnh. Ban đầu nô tài còn buồn bực, trong cả hoàng cung ai mà chẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muu-sac/12036/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.