“Thần thiếp yêu người, yêu người, mãi mãi yêu người.”
Nguyệt Thiền cả người run rẩy, cả người cảm thấy rất lạnh. Cô vẫn đang chìm vào mộng sâu, lồng ngực cảm thấy như bị siết chặt, giọng nói ám ảnh Nguyệt Thiền một thời gian dài vẫn cứ vang vọng bên tai.
Hơi thở trở nên hỗn loạn, giọng nói lành lạnh vẫn cứ quanh quẩn bên cô, giống như mãi mãi không thể rời. Nguyệt Thiền bên trong giấc mộng, chỉ thấy một không gian màu đen, không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì.
Dưới chân là một thứ giống như chất lỏng, cô có thể cảm nhận được mùi tanh của nó, thậm chí còn ngửi thấy thùi thối của da thịt. Nguyệt Thiền không biết nên đi đâu, nên làm cái gì.
Cô cứ đứng im tại chỗ, toàn thân không ngừng run rẩy, chất lỏng bên dưới dường như càng ngày càng nhiều.
Nguyệt Thiền không xác định được điều gì đang xảy ra, những lời yêu điên cuồng vẫn cứ truyền đến bên tai. Cô cố giữ lấy chút bình tĩnh ít ỏi, thở đều thở đều, nhưng càng ngày Nguyệt Thiền lại cảm thấy lạnh hơn.
Giấc mộng này thực sự đã khiến cô kinh hãi.
Màn đêm vô tận, không thể nhìn tới cuối, cô nắm chặt tay lại. Đến mức móng dài ghim vào da thịt, Nguyệt Thiền nhấc một bước, chất lỏng tanh tưởi bám lên da thịt cô, ẩm ướt rợn người.
Nguyệt Thiền đột ngột cảm nhận được một đôi tay đang đặt trên bả vai, tim cô như ngừng đập, không dám thở. Nơi đáy mắt là nước, Nguyệt Thiền sắp không chịu nổi rồi, cô muốn trở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muon-thoat-khoi-anh/3550625/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.