🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Sáng hôm đi chơi, tôi dậy khá sớm. Có thể nói là chẳng ngủ được, có lẽ vì đây là lần đi chơi với lớp nên tôi khá hồi hộp.



Tôi ăn xong bữa sáng mình yêu thích, mandu hấp. Vừa hay lúc đó mẹ tôi đi xuống. Ngay từ khoảng khắc bà ấy cười, tôi đã sững sờ hồi lâu. Lâu rồi tôi chưa thấy nụ cười đó trên mặt mẹ, hình như là từ hồi lớp 5 khoảng khắc ba tôi bỏ đi, nụ cười đó cũng dần biến mất.



“Con phải đi rồi sao? Tiền này, có gì lên đó mua chút ít đồ kỉ niệm.” Nói rồi mẹ dúi một ít tờ polime vào tay tôi.



Tôi cứ ngẫn ngơ nghĩ tới nụ cười của bà, sự quan tâm ấy làm tôi không kìm được mà xúc động. Chắc có lẽ, chính tôi cũng đã chờ ngày này rất lâu rồi...



****



Bước vào trường không một bóng người. Cũng phải, tôi đến sớm hơn tận 1 tiếng mà. Tôi chạy lên tầng thượng bị bỏ hoang. Thực ra chỗ này chỉ có tôi và Dương biết, cậu ấy nói vì nguy hiểm nên không ai được lên đây cả, nhưng dạo trước Dương tình cờ nghe được thầy cô nói với nhau nên biết được mật khẩu.



Biết thì biết vậy, tôi cũng chưa từng lên đây bao giờ.



[Mật khẩu đúng.]



Tôi từ từ mở cánh cửa nhỏ hẹp này ra. Vừa đóng cửa lại thì tôi đã được chào mừng bằng một đợt gió lạnh. Phù...lạnh cóng.



Chợt nhớ đến mấy bộ phim 8 giờ mà tôi hay xem, tôi chạy đến lan can hét thật to. Cũng may phía trước là bãi đất

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mua-hoa-nam-ay-lai-vi-toi-ma-no/3592992/chuong-7.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Mùa Hoa Năm Ấy Lại Vì Tôi Mà Nở
Chương 7: Cố lên Diệp Chi
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.