" Huynh đi nhanh lên đấy."
Đợi sau khi Lý Minh rời đi, Thượng Đằng mới lên tiếng.
" Tại sao lại tiêu hao hết linh lực ?"
" Hả? À, đó là vì muội đã đụng phải con rắn khổng lồ ở núi Không Ai. Nó đột nhiên xuất hiện rồi tấn công muội, để bảo vệ mình muội phải dùng hết linh lực mới có thể tiêu diệt được nó đấy."
Thượng Đằng nhìn cô mặt lạnh lùng nói:
" Chỉ có một mình muội tấn công nó?"
" Đúng vậy."
" Đình Ân đi cùng với muội đâu? Tỷ ấy không giúp muội một tay?"
"..."
Tinh Tuyết ngập ngừng không nói. Cô không ngờ Thượng Đằng lại hỏi chuyện này. Nếu cô nói sau khi hạ được con rắn đó Đình Ân tỷ đã bỏ đi thì sao? Liệu Thượng Đằng huynh có tức giận không ? Nghĩ đi nghĩ lại, Tinh Tuyết quyết định không nói, chỉ sợ mọi người lại có hiềm khích với nhau, chi bằng cứ giống như hiện tại là được.
" Đình Ân, tỷ ấy và muội bị lạc nhau nên không thể giúp muội một tay giết con rắn kia."
" Là thật!"
" Vâng."
Nhìn thấu rõ ánh mắt không thật lòng của Tinh Tuyết. Hắn cố tình nhấm mạnh lại lần nữa nhưng cô vẫn kiên quyết bao che cho Đình Ân. Hết cách, hắn thở dài nhẹ nhàng, ân cần nói:
" Lần sau không được để bản thân gặp nguy hiểm nữa, biết không."
" Muội biết rồi mà."
Sau đó, Lý Minh lấy nước trở về cả ba người họ cùng nhau lên đường đi tìm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mua-dong-co-tuyet-roi/2740769/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.