" Chết tiệt! Nó có đồng bọn!"
Cả ba đều bị hai con cua treo lơ lửng trên không trung. Chiếc càng ngày càng thu hẹp lại làm họ không thể dùng linh lực của mình. Ba người tưởng chừng đã bị bọn chúng kẹp đến chết nhưng kì tích đã xảy ra. Đúng lúc, đám người Thượng Đằng đang đi ngang qua. Đình Ân là người phát hiện ra họ, cô ta liền gọi lớn tên Thượng Đằng.
" Thượng Đằng cứu ta!"
" Hửm!"
" Là tiếng của Đình Ân tỷ."
Tinh Tuyết nghe thấy tiếng của cô ta liền ngó xung quanh mới phát hiện cô cùng với hai người nữa đang bị con cua lớn giữ chặt. Cô vội vàng nắm lấy tay áo hắn thúc giục.
" Thượng Đằng mau qua cứu họ đi."
" Ta biết rồi."
Hắn liền thi chuyển linh lực tấn công con cua. Lực tấn công của Thượng Đằng đã làm cho cho một chiếc càng của con bị méo đi. Nó đau đớn mà thả hai người họ ra. Còn về phần Trình Ngưu, Lý Minh dùng lá cây che mắt nó khiến nó bị phân tâm mà nớ lỏng càng của mình ra. Nhờ vậy, Trình Ngưu mới thoát thân được. Sau khi rời khỏi chiếc càng, họ chạy về phía Thượng Đằng. Bởi vì, chỉ có Thượng Đằng mới có phải năng hạ được con cua lớn đó.
" Thật may quá. Nếu không ó đệ xuất hiện không chừng bọn ta đã bị con cua đó kẹo cho đến chết. "
" Đó là việc nên làm."
Thượng Đằng lạnh nhạt nói. Hắn đi về phía trước không để ý đến họ. Việc quan trọng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mua-dong-co-tuyet-roi/2740767/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.