" Phù phù, đau quá !"
Tinh Tuyết vừa thổi vừa xoa xoa bàn tay đáng thương của mình.
Con cua kia thấy bạn của mình bị đánh đến mức tơi tả. Nó không nhịn được mà đòi lại công bằng cho bạn của mình. Hai cái càng đưa về phía trước, nó bò với tốc độ bàn thờ. Một kẹp rồi hai kẹp liên tiếp vào người Tinh Tuyết. Nhưng cô đã kịp thời tránh né được. Tinh Tuyết vừa thổi vào bàn tay đỏ tím của mình, cô vừa phải né tránh các đòn tấn công của nó. Đợi đến khi nó mệt lả người không tấn công cô nữa thì cô mói có cơ hội trở mình.
" Con cua chết tiệt! Sao còn chưa chịu mệt nữa hả!"
Tinh Tuyết vốn tưởng nó sẽ thấm mệt nhanh thôi. Nhưng sự thật lại khác với trí tưởng tượng của cô. Nó không mệt mà tấn công càng ngày càng hăng hái, trong khi mồ hôi mồ kê đã đổ đầy trên trán của cô. Không thể tin được, cô lại mệt trước nó. Những bước di chuyển của cô bây giờ đã chậm lại dần. Con cua dễ dàng bắt kịp được cô. Nó đang tấn công cô thì đột ngột ngừng lại, khiến cô lầm tưởng nó đã mệt. Ấy vậy, khi cô vừa mới dừng lại hành động của mình đã bị nó ra một đòn sát thương vào bụng. Tinh Tuyết bị hất tung ra xa.
" Ưm..."
Cô đau đớn mà nằm dưới đất không thể đứng dậy nổi.
Con cua giương hai con mắt của mình ra nhìn cô. Nó thấy cô nằm im bất động, liền bò đến gần xem tình hình. Dùng chiếc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mua-dong-co-tuyet-roi/2740759/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.