" Không được rồi."
Linh lực hết tác dụng, hai con cua trở lại bình thường. Chúng nó lại tiếp tục nhấm tới Lý minh và Đình Ân. Điều này buộc Tinh Tuyết phải tiếp tục ngăn chặn chúng lại. Lần này, cô dùng linh lực để tạo ra tuyết rơi.
" Thời tiết lạnh giá!"
Sự thay đổi đột ngột này, không chỉ có con người mà hai con cua cũng run rẩy. Cái lạnh buốt giá, thấm vào cả xương tỷ làm người khác run lên cầm cập. Chúng nó liền lại chỗ nhau, mấy cái chân hoạt động hết công sức đòa bới đất bên dưới lên mình của nó mà sưởi ấm. Sau một phút thì không thấy lạnh nữa. Hai chúng nó bò ra. Lần này, chúng không tấn công Lý Minh và Đình Ân mà chuyển hướng sang Tinh Tuyết. Cô đã làm cho chúng cảm thấy phát điên lên. Mấy cái chân cứ như cổ máy mà bò nhanh đến chỗ Tinh Tuyết, khiến cô đứng ngơ ra đó. Đôi chân cứ như có keo dính chặt vào bên dưới làm cô không thể di chuyển. Hai cái càng to lớn đầy gai nhọn cứ thế mà giáng xuống người cô. Tinh Tuyết tưởng mình đã đi chầu trời, cô không muốn nhìn thấy cảnh này mà nhấm chặt mắt lại. Mọi thứ sẽ kết thúc trong vài giây nữa nhưng cô lại không cảm nhận được gì. Tất cả đều im lặng đến lạ thường. Khi cô mở mắt ra thì nhìn thấy tám lưng rắn chắc của Lý Minh đang che chắn trước mặt mình.
" Sư huynh!"
Cô đứng chết lặng khi nhìn thấy máu đang nhỏ giọt xuống đất. Chuyện gì vừa mới xảy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mua-dong-co-tuyet-roi/2740764/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.