Hai người đã sớm đến siêu thị, Dung Tư Thành trực tiếp đẩy một chiếc xe đẩy hàng ở cửa, một người mẹ đẩy một bé gái đi cách đó không xa.
Cô bé chớp chớp đôi mắt to tròn ngoan hiền dễ thương, khiến trái tim người khác tan chảy.
Dung Tư Thành đột nhiên nhìn lại Mộ Yến Lệ: "Em có muốn lên ngồi không?"
Mộ Yến Lệ tỏ vẻ nghi ngờ: "Tôi nên ngồi ở đâu?" Dung Tư Thành chỉ vào xe đẩy hàng: "Ngồi ở chỗ này, tôi đẩy em đi!"
Mộ Yến Lệ không nói nên lời: "Anh có biết xe đẩy hàng chuẩn bị cho trẻ con bao nhiêu tuổi không? 3 tuổi, tôi 30 tuổi rồi, anh đùa cái gì thế hả? Con trai tôi cũng chẳng muốn ngồi nữa đó anh biết không?"
Dung Tư Thành cười: "Vẫn chưa đến 30 mà! Nào, thử
Mộ Yến Lệ từ chối: "Không muốn!"
Dung Tư Thành cười bất lực, làm sao bây giờ, anh chỉ muốn coi cô như con gái mà cưng chiều thôi.
Nhưng để đứa con gái này ngồi xe đẩy hàng thì hơi to, cuối cùng chỉ có thể nằm tay cô cùng đi về phía khu bán rau. đi."
Đầu tiên, mua một nằm tỏi tây, sau đó là một ít tôm, sau đó đi mua bột mì.
Mộ Yến Lệ thấy Dung Tư Thành thật sự muốn xách hai túi, vội vàng nói: "Trước tiên mua một túi thôi, chúng ta không thể mang quá nhiều, ăn xong sẽ mua tiếp."
Dung Tư Thành nói: "Vậy muốn ăn sủi cảo ở nhà tôi thì phải làm sao?" Mộ Yến Lê nói: "Tới nhà tôi lấy, tôi không biết làm, chỉ làm ra chút mì thì vẫn tạm được!"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-thai-ba-bao-boi-me-toi-la-cuong-nu/1197610/chuong-246.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.