Vào buổi tối.
Dung Tư Thành đã hẹn Mộ Yến Lệ buổi tối cùng gói sủi cảo, sau giờ làm việc anh trực tiếp đến nhà Mộ Yến Lê. "Hôm nay anh về sớm vậy?"
Dung Tư Thành trả lời: "Không có chuyện gì cả, không phải chúng ta cùng hẹn nhau làm sủi cảo hay sao? Chúng ta đi siêu thị trước đi." Mộ Yến Lệ ngoan ngoãn trả lời. “Ở nhà có bột mì không?” Dung Tư Thành hỏi.
Mộ Yến Lệ trợn mắt nhìn trần nhà đáp lời: "Anh nhìn nhà tôi giống nhà của người có bột mì hay không vậy?"
Dung Tư Thành vừa giận vừa buồn cười: "Sao em lại nói chuyện với giọng điệu cây ngay không sợ chết đứng như vậy chứ?"
Mộ Yến Lệ bĩu môi: "Nói cứ như kiểu nhà anh có không bằng ấy!"
Dung Tư Thành: "..." Được rồi, nhà anh cũng không có.
Anh có thể nấu ăn, nhưng làm mì ống thực sự là rất ít lần, chủ yếu là anh không sống ở đây nhiều, lại chỉ có một mình, đều không muốn phiền phức thêm
Nhưng có vợ con vào rồi thì khác. "Vậy hôm nay chúng ta mua hai túi, sau này nếu như em thích ăn, chúng ta sẽ thường xuyên gói sủi cảo."
Mộ Yến Lệ mắt sáng lên ngay lập tức: "Thật sao?" Dung Tư Thành trả lời: "Ừ, chúng ta đi thôi."
Cậu bé ngồi trên ghế sô pha chơi game lạnh lùng đáp một câu: "Hai người cứ đi đi, con sẽ không làm bóng đèn của hai người đầu"
Mộ Yến Lệ bĩu môi: "Con có chắc không phải ở nhà chơi game hay không?"
Mộ Gia Hạo vẻ mặt như ông cụ non nói: "Cũng chẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mot-thai-ba-bao-boi-me-toi-la-cuong-nu/1197609/chuong-245.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.