Nguồn: Huyết Mộng Lâu
Sau khi đại hội bái sư chấm dứt, ba vị tiên tôn cùng các trưởng lão ở trong điện bàn nghị sự, các đệ tử đều tự giác lui ra.
“Mấy người các ngươi không có việc gì thì hãy đi về trước đi.” Viêm Mạch nói với các đệ tử phía sau lưng. Tử Hiên hiểu ý liền dẫn bọn Hinh Nhị ra ngoài, sau đó Hạo Khiên cùng Lăng Vi cũng hành lễ với Hạo Huyền rồi rời khỏi đại điện.
Mộng Tịch nói nhỏ bên tai Dịch Vân Lạc: “Sư phụ, Tịch nhi cũng đi ra ngoài, chút nữa người cứ đi về trước đi, không cần chờ Tịch nhi.” Nói xong, liền đi theo bọn họ, rời khỏi đại điện.
Viêm Mạch thấy vậy hừ lạnh một tiếng: “Đã lớn như vậy rồi mà còn ngang bướng, không hiểu quy củ! Nào có đạo lý nào nói đồ đệ có thể sai bảo sư phụ làm việc!” Tuy rằng những lời này là mắng Mộng Tịch, nhưng không biết vô tình hay cố ý, lại là nói một người khác.
Dịch Vân Lạc không nói gì, liếc mắt nhìn hắn rồi cầm một ly trà xanh lên, đặt trên môi thưởng thức trà.
*********
Ra khỏi đại điện, Mộng Tịch liếc mắt một cái liền nhìn thấy Hạo Khiên đang đứng cách đó không xa, vui vẻ chạy tới bên người hắn, kéo kéo tay áo hắn giống như trước đây, vô cùng thân thiết nói: “Hạo Khiên ca ca, huynh rốt cục cũng xuất quan rồi!”
Nhất thời, Hạo Khiên cảm thấy thân thể mình hơi hơi run rẩy, trong lòng hình như có một làn sóng nhiệt đang không ngừng tràn ra, tình cảm ẩn sâu nhiều năm giống như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-le-hoa-lac/1962/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.