Edit : Như Bình
Beta : Vô Phương
“Tịch nhi, nhìn cho kỹ, bộ kiếm pháp này, sư phụ chỉ dạy con một lần thôi.”
Dứt lời, luồng sáng bạc bắt đầu tỏa ra quanh thân Dịch Vân Lạc, hắn bay vọt lên, thanh kiếm Vô Tình lập tức đáp lời, lắc mình rời khỏi vỏ.
Bóng hình trắng như tuyết ẩn hiện vờn qua lượn lại tầng tầng lớp lớp dưới làn mưa hoa đào đang tung bay khắp trời. Có lúc nhanh như chớp, có khi vững vàng như ngọn Thái Sơn, phút chốc nhẹ tựa lông hồng, lại trong khoảnh khắc sắc bén như cơn gió, thật là nhẹ tựa chim hồng, uyển chuyển như rồng(*). Trong lúc giơ tay nhấc chân, dường như ngập tràn giai điệu khiến con tim người ta đập rộn ràng.
(*) Đây là hai câu trong bài “Lạc Thần Phú”[1] của Tào Thực. Trong cảnh này, hai câu là dùng miêu tả thế kiếm lả lướt, nhẹ nhàng lại uy phong của sư phụ.
Mộng Tịch ngồi trên cây đào, tay chống cằm, khóe môi cong lên nở một nụ cười nhè nhẹ. Đôi mắt lóe lên tia sáng trong veo như ngọc, tầm mắt nàng chăm chú dõi theo từng động tác của sư phụ. Đặt bên cạnh nàng là một thanh bảo kiếm buộc một chiếc tua rua màu hồng.
Từ lúc sư phụ đưa kiếm Vô Mộng cho nàng tới giờ, thời gian thấm thoát trôi đã năm năm. Trong năm năm này, chỉ cần có chút thời gian, nàng sẽ giở mọi thủ đoạn quấn lấy sư phụ năn nỉ người dạy nàng các loại kiếm pháp. Trước đây, nàng tuyệt đối không nghĩ đến nàng lại có thể yêu thích luyện kiếm đến mức si mê
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-le-hoa-lac/1961/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.