Edit : Ong MD
Beta : Vô Phương
Mộng Tịch cũng không biết sau đó đã xảy ra chuyện gì, cô bé con giúp cô bé lau nước mắt, tiếp đó bé đột nhiên cảm giác đầu váng mắt hoa, đến lúc cô bé tỉnh lại từ giấc ngủ mông lung, đã nằm trên giường của mình trong điện Sương Vân.
Mỏi mệt chống người ngồi dậy, bước ra khỏi giường, bên ngoài mặt trời đã lên cao.
Tuy rằng sư phụ cứu bé đúng lúc, nhưng nói như thế nào bé cũng chỉ là một người phàm, đi một vòng quỷ môn quan, chỉ còn thiếu màn gặp mặt lão Diêm Vương nữa mà thôi, muốn khôi phục lại bộ dáng vui vẻ ngày xưa cần phải có chút thời gian.
Nhìn đĩa bánh hoa quế trên bàn, mắt Mộng Tịch hơi cay cay. Sư phụ đối với bé thật sự là quá tốt…
Cầm một miếng đưa vào miệng, từ từ nhấm nháp, hương thơm tỏa ra bốn phía, mùi thơm ngát thanh nhã, ăn xong rất có dư vị.
Cô bé nhớ rất rõ lời hứa với người, mặc dù chỉ là bé tự nhắc nhở trong lòng mình, nhưng bé nhất định sẽ cố gắng thực hiện.
***
Sau khi nhập định hai canh giờ, Mộng Tịch đã khôi phục bảy tám phần sức lực, đột nhiên nghĩ đến một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng, có thể coi là vấn đề lớn nhất, đứng hàng đầu kể từ lúc bé chào đời đến nay mới gặp phải, bé kích động nhảy lên, chưa nói lời nào liền chạy tới đại điện.
A? Không có ở đây! Trong sân? Cũng không có!
Giống như lật điện Sương Vân lên mấy lần, ngay cả phòng bếp vô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-le-hoa-lac/1960/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.