Edit : Như Bình
Beta : Vô Phương
“Á!!!!!!!”
Mộng Tịch chỉ kịp kêu lên một tiếng, liền cảm thấy cảm giác mát lạnh trong phút chốc bao phủ toàn thân, những con sóng cả cuộn trào xung quanh, một lượng nước biển lớn ùa vào miệng cô bé.
Cơn ngạt thở, bí bách kéo tới, trong đầu cô bé hoàn toàn hỗn độn. Ngay cả sức quẫy đạp cũng không có, cứ thế cô bé bị nước biển nhấn chìm.
Cô bé cảm giác được ý thức dần dần rời xa mình, cô bé sắp chết rồi sao?
Hóa ra, cảm giác chết lại như vậy … Nhưng mà cũng không xem như quá đau đớn.
Trong cơn mơ màng mông lung, cô bé dường như lại quay trở về nhà mình ở Đào Sơn, mẹ và cha đang đứng trong sân vẫy vẫy tay với bé, trên khuôn mặt hai người là vẻ thân thiết và ấm áp đã lâu rồi cô bé chưa từng gặp lại.
Cảm giác thế này khiến người ta quyến luyến đến mức nào đây.
Khung cảnh thân quen, những người nhà thân thiết, mùi hương quen thuộc …
Tất cả đều là những thứ xa xưa mà cô bé luôn hướng tới, là những thứ đẹp đẽ đến vậy.
Cô bé muốn ở lại nơi này, muốn ở cạnh cha mẹ, không bao giờ rời xa hai người nữa …
Mà lúc cô bé rơi xuống nước, Mộ Dung Diệc Hàn vốn đứng trên bờ cười vui sướng khi thấy người khác gặp họa, nhưng cậu ta thấy Mộng Tịch qua rất lâu không bơi lên bờ, thậm chí cả bóng dáng cũng không thấy đâu. Cậu ta chợt khẽ kêu một tiếng không ổn, nụ cười đắc ý đông cứng trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-le-hoa-lac/1959/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.