Edit: Băng Tâm
Beta: An Lam
Mộng Tịch nhìn cánh tay trái đang có vết thương nhỏ máu, hai mắt mờ đi, rõ ràng là nàng ta muốn đưa nàng vào chỗ chết. Nàng vốn nhường cho, nhưng rõ ràng nàng ta bức người quá đáng.
Đã như vậy, vậy không nên trách nàng không tôn trọng sư tỷ !
Nhẹ nâng tay phải lên, một vầng sáng bao bọc xung quanh, thân hình chợt lóe, Mộng Tịch cảm giác nhẹ nhàng, dùng sét đánh đến trước mặt Lăng Vi.
Lăng Vi đang đắc ý bởi đã đâm trúng nàng một kiếm, lại không nghĩ rằng tốc độ nàng lại nhanh như vậy, thầm sợ hãi, vỗi dùng huyền mưa chắn đi. Nhưng có nằm mơ cũng không ngờ sét kia lại đột ngột chuyển hướng, hướng mặt nàng ta kéo tới
-A ——.
Tiếng thét chói tai xuyên phá màng nhĩ.
Còn không né tránh kịp nữa, cùng thắt lưng tóc dài liền bị hoành tiệt mà đoạn, nhìn mái tóc nàng coi như trân bảo đang đứt dần, mắt Lăng Vi mở trừng trừng, so ra còn lớn hơn cái chuông đồng, xót xa cho mái tóc.
Không kịp rồi, mái tóc dài mà Lăng Vi gìn giữ cẩn thân đang bị đứt như mưa rơi.
Đột nhiên ngẩng đầu lên, Lăng Vi không thể tin được mà nhìn Mộng Tịch. Cái mà nàng ta vừa dùng là tuyệt học “Linh xà xuất động” của Côn Lôn sơn đảo, kiếm pháp chú trọng nhanh và chuẩn xác, nếu vận dụng tốt, có thể tùy theo tình thế mà thay đổi chiêu thức, xuất chiêu bất cứ lúc nào. Nương dạy hai năm nàng ta cũng không học được, nha đầu chết tiệt kia vì sao lại học được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-le-hoa-lac/1963/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.