Giống như một bước nhạc đệm cho bản nhạc giao hưởng chết chóc. Hễ đi tiếp vài bước là lại có tiếng ‘rắc’ ghê rợn vang lên, kéo theo đó là thêm một người sa hoá. Chưa đi hết tầng một, mà đã có ba người biến mất.
Khí lạnh từ lòng bàn chân vụt thẳng lên đầu khiến tôi rùng mình, lòng bàn tay nắm song kiếm mơ hồ rỉ ra mồ hôi.
– Huhu… Tôi không tham gia nữa! Tôi từ bỏ! Cho tôi về đi!!!
Một cô gái vừa vặn đứng bên cạnh người bị sa hoá lúc nãy kia, dường như không thể chịu đựng nổi, gục người xuống khóc nấc lên, hướng Kansai từ bỏ. Bộ dạng kia, khiến người nhìn đã thấy mềm lòng.
Nhưng Kansai chẳng mảy may cảm xúc, dùng vẻ mặt nghiêm túc vốn có, cất giọng đều đều: “Đã bước vào, không thể từ bỏ. Nếu từ bỏ, chỉ có chết!”
Giọng nói trầm ổn như đang trần thuật một sự việc, phảng phất cậu ta không phải người trong cuộc, chỉ đang khoanh tay đứng nhìn kịch vui.
Cô gái nghe xong rõ ràng khiếp sợ ngẩng đầu lên, trầm mặc một hồi, yên lặng lau đi nước mắt đứng dậy, không tiếp tục nói thêm gì. Nhưng nếu để ý sẽ thấy trên tay cầm cung của cô vẫn còn run rẩy kịch liệt.
Tôi thu hồi tầm mắt, trong đầu vẫn quẩn quanh hình ảnh vừa rồi. Đồng ý nhận nhiệm vụ này, rốt cuộc có phải lựa chọn đúng đắn hay không?
Cổ tay bỗng bị người nắm chặt, Cherry từ bên cạnh không tiếng động kéo tôi lại. Ngay tiếp theo âm thanh gãy đoạn đó liền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-gioi-ranh-gioi-thuc-ao/2185109/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.