Sương mù giăng phủ khắp sân trường, không dày đặc, lại đem đến cho người ta cảm giác trống trải. Tựa như chỉ còn lại một mình.
Tiếng bước chân dừng lại trước ghế đá dưới gốc cây. Tôi nâng mắt, di chuyển ngồi xuống.
Ngày đó từ phòng y tế về, sau khi nghe cô phụ trách trả lời, tôi liền biết đó là ai. Chỉ là không nghĩ đến cô gái đeo kính đó lại giúp tôi. Tôi vốn định tìm người ta, nhưng không biết tên, đành tạm thời ghi trong lòng.
Đến giờ đã trôi qua một tháng. Một tháng này nói ngắn không ngắn, nói dài không dài, cũng có vài sự kiện đáng nhớ xảy ra. Zumy trải qua sự chăm sóc điều dưỡng đã khoẻ lên, chỉ là tinh thần không được tốt, nhưng có Demon bên cạnh hẳn sẽ không sao. Chúng tôi sau đó còn tham gia một câu lạc bộ Văn học. Cuộc sống cứ thế bình thản trôi qua, không có những chuyện kì dị, không có chiến đấu, mỗi ngày chỉ có ăn ngủ học, ngẫu nhiên sẽ cùng bạn bè đi dạo chơi mua sắm.
Nếu không phải Sarrchi nhắc nhở, tôi nghĩ mình có thể cứ như vậy làm một người bình thường.
Hôm nay chính là ngày Sarrchi hẹn tôi cùng làm nhiệm vụ nhiều người. Cũng chính là ngày tôi gặp lại Kansai học trưởng.
“Hey Ran, đợi lâu không?” Sarrchi từ đằng sau bất ngờ quàng vai tôi, khảng khái hỏi.
Tôi và Sarrchi khác lớp, sau khi tan học chúng tôi liền hẹn nhau ở đây. Tôi tỏ vẻ không thấy bất ngờ, liếc mắt: “Lâu quá đấy.”
“Ôi, để tôi dẫn cậu đi.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-gioi-ranh-gioi-thuc-ao/2185110/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.