Trước tiên là phải mượn cho được tiền, sau đó mới nghĩ đến chuyện thuyết phục cho được Tiểu Văn. Nghĩ vậy, Uông Trường Xích gặp Lưu Kiến Bình để thương lượng. Anh ta lôi ra hai sổ tiết kiệm ngân hàng, mỗi sổ có số dư trên dưới ba trăm đồng, nói rằng trừ tiền ở, tiền ăn, tiền điện nước, mỗi tháng anh ta dư không quá vài chục đồng, còn tiền kiếm được khi đòi lương bổng giúp người khác, anh ta đều gửi về cho bố mẹ ở dưới quê.
Uông Trường Xích đành phải tìm đến Hưng Trạch. Trông thấy Uông Trường Xích, Hưng Trạch phấn khởi bá vai bá cổ, lăng xăng rót trà mời nước, lại còn muốn giữ cậu ở lại ăn cơm. Nhưng khi nghe Uông Trường Xích nói đến chuyện mượn tiền, cái vẻ phấn khởi ngay lập tức biến đi đâu mất, thay vào đó là một khuôn mặt nặng trình trịch, nói:
- Mấy năm nay, tôi và vợ cũng có một ít tiền lọt qua kẽ răng, nhưng có điều con trai tôi cũng sắp phải đến nhà trẻ. Do không có hộ khẩu thành phố, muốn cho con đi nhà trẻ phải nhờ người khác quan hệ. Nhờ người khác quan hệ không giống như lãnh đạo viết báo cáo, không chỉ là những lời nói khống nói suông mà kèm theo đó là tiền, là vàng, cậu có hiểu không?
-
- Đại khái cần phải cống nạp bao nhiêu?
-
- Nếu là nhà trẻ tốt thì chí ít là năm mươi nghìn, thậm chí là có thể đến trăm nghìn. Nhà trẻ tồi nhất cũng phải mười hoặc hai mươi nghìn.
-
Uông Trường Xích
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-doi-doi/2454122/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.